[VIDEO] Logic: Phương pháp lý luận (Phần 1)

[VIDEO] Logic: Phương pháp lý luận (Phần 1)

Chào mừng các bạn! Điều đầu tiên tôi muốn giải thích là “Tại sao lại là một lớp học về logic?”. Đây là giá trị, là động lực cho khoá học này.

Cách tôi hiểu là “Bạn chính là tâm trí của mình.”, “Tâm trí bạn là chính bạn.” và “Hạnh phúc của bạn phụ thuộc vào những gì bạn chọn để thực hiện với tâm trí mình”. Bạn có sự lựa chọn. Cách bạn sử dụng lựa chọn này quyết định điều gì xảy ra: bạn thành công hay thất bại; bạn vui hay không vui. Bạn có thể học phương pháp sử dụng tâm trí hiệu quả tương tự như của Ayn Rand vì logic là sức mạnh của bà, và đó là lý do nâng cao năng lực trí tuệ để tăng sự thành công và hạnh phúc. Đó là lý do vì sao bạn cần và có thể đạt được từ khoá học logic mà không phải là từ sách giáo trình hay từ khoá học tại trường đại học. Đây là một điều gây sốc và không phải là một điều xấu về triết học hiện đại đương đại, mà xa xưa hơn thế, có lẽ 200 năm. Chắc chắn là trong suốt 150 năm, logic đã theo khuôn khổ của những gì Aristotle, cha đẻ của logic, tạo ra. Aristotle phân chia logic thành 3 phần: logic suy luận, logic mệnh đề và logic khái niệm. Đó là tất cả các hoạt động trừu tượng ở cấp độ khái niệm của tâm trí bị chi phối bởi logic hoặc “nên”, “có thể” và “phải” được chi phối bởi logic. Trong 100 hay 150 gần đây, chỉ có sự suy luận được xem như là logic. Nếu bạn tham gia khoá học ở trường đại học hoặc bạn đọc sách về logic, thì hầu hết là suy luận và đa số tất cả là suy luận diễn dịch. Suy luận diễn dịch là một ý hay nhưng có sự khác nhau giữa một người bình thường trên đường và một nhà tư tưởng sáng tạo duy lý cổ vũ cho trí tuệ như Ayn Rand. Sự khác nhau về phương pháp không liên quan đến bất cứ điều gì bạn sẽ học trong sách giáo khoa logic. Sự khác nhau không phải ở suy luận. Không phải là Ayn Rand sử dụng các tam đoạn luận đúng và người bình thường sử dụng các tam đoạn luận sai. Bạn biết đó, “tam đoạn luận” là cấu trúc lập luận mà Aristotle khám phá ra- là dạng diễn dịch đơn giản nhất. “Socrates là người; Con người rồi cũng chết, vậy, Socrates cũng sẽ chết”. “Tất cả các collies1 là chó; tất cả những con chó là động vật; do đó, tất cả các collies là động vật”. Không phải người ta hoàn toàn sai trong việc suy luận như thế. Không phải người ta nghĩ “Chủ nghĩa tư bản là hệ thống xã hội lý tưởng vì thế chúng ta nên có chủ nghĩa xã hội”. Không phải là loại suy luận sai như vậy. “Sai ở đâu” và “bất đồng ý kiến ở đâu”, các vấn đề này không nằm ở cảm nhận và suy luận. Không phải là đôi mắt của bạn mang đến cho bạn một thực tế khác, nơi chủ nghĩa xã hội hoạt động tốt và đôi mắt của chúng ta cho chúng ta thấy rằng chủ nghĩa xã hội không tốt và mắt người khác nên nhìn thấy. Đó không phải là vấn đề cần một bác sĩ nhãn khoa và nó không phải là sự sai lầm trong việc diễn dịch. Nó cơ bản hơn, chung quy là những sai lầm trong các khái niệm. Nếu bạn tham dự cuộc thảo luận với Jordan Peterson2 trong một vài ngày, bạn sẽ thấy rằng những sự khác biệt của ông chủ yếu là về việc sử dụng các khái niệm khác nhau. Ông có những khái niệm khác nhau. Ông định nghĩa chúng theo một cách khác. Ông ấy sử dụng chúng theo một cách khác và đó là lý do tại sao ông ấy không đồng ý với kết luận của chúng ta. Ví dụ, hãy xem một ví dụ khác, ông ấy và người khác: “Bạn cần phải có tôn giáo để có đạo đức.” Đây không phải là lỗi trong diễn dịch, không phải là “người ta phải có” để có đạo đức. Bạn cần một chuẩn mực đạo đức mà nó dựa trên sự lựa chọn cơ bản. Sự lựa chọn cơ bản là sự sống hay cái chết; do đó, bạn cần Chúa để tạo ra tôn giáo cơ bản. Người ta không nghĩ như thế. Thay vào đó, họ có khái niệm sai về đạo đức và tôn giáo, vì vậy, những bất đồng mà bạn có với mọi người không phải là về việc bạn cần sửa chữa những tam đoạn luận của họ. Được rồi, có một sai lầm mà mọi người mắc phải trong tam đoạn luận; nó được gọi là “trung từ phân bổ lệch3”. Mọi người hay mắc phải lỗi này và điều này cần biết: Họ nói rằng: “Bạn là người vô thần? Bạn chắc hẳn là cộng sản.” Đúng không? Bạn đã gặp phải trường hợp này. Và họ đang nghĩ là “Tất cả những người cộng sản là những người vô thần; bạn là người vô thần; do đó, bạn là người cộng sản.”. Và đó là một tam đoạn luận không hiệu lực. Họ sẽ có: “chỉ có người cộng sản là người vô thần”. Nói cách khác, nếu bạn là người vô thần thì bạn là cộng sản. Điều này được chấp nhận, nhưng họ nhầm lẫn phán đoán “Tất cả cộng sản là người vô thần” với phán đoán “Tất cả người vô thần là cộng sản”. Phán đoán thứ nhất có chân trị đúng; phát đoán thứ hai có chân trị sai, nên bạn biết đó, đó là lỗi thực sự sơ đẳng mà người ta hay phạm phải khi tư duy từ những kiến thức trong trí nhớ, và điều này rất dễ điều chỉnh. Nhưng đó không phải là nguyên nhân tạo nên sự bất đồng mà chúng ta đang bàn đến. Đó không phải là sự khác nhau giữa Ayn Rand và các nhà triết học khác, rằng bà không tạo nên sự ngụy biện trung từ phân bổ lệch, mà bà luôn định nghĩa các khái niệm dựa trên thực tế. Leonard Peikoff có lần nói với tôi: “Bạn biết đó, cách mà bạn và tôi định nghĩa về “cái ghế”. Đó là cách bà ấy nắm giữ mọi khái niệm với độ chính xác rõ ràng và thực tế cụ thể đối với nó. Và đó là sự khác nhau giữa một nhà tư tưởng đúng đắn và có sức ảnh hưởng lớn so với những người suy nghĩ sai lầm và chưa thấu đáo mà chúng ta bị gặp phải rất thường xuyên ngày nay. Vì vậy, khóa học này sẽ bao gồm các khái niệm và một chút về các mệnh đề bởi vì chúng liên quan mật thiết với nhau. Bài học đầu tiên này sẽ là lý thuyết nhưng khóa học về cơ bản sẽ là thực hành. Đó sẽ là bài tập về nhà và giải chúng trên lớp vì lý thuyết có trong sách tôi. Nó rất đơn giản; Tôi sẽ đề cập đến nó. Vấn đề là thực hành. Vấn đề là nghiên cứu nó, sau đó bạn phải làm thực hành để hiểu nó, nhưng ở buổi thứ hai, chúng ta đi vào bài tập đầu tiên, đó là một chủ đề tôi gọi là “tư duy theo ví dụ”. Bây giờ, bạn đã biết Ayn Rand đã có thuật ngữ “tư duy theo nguyên tắc” và đó thực sự là những gì bạn muốn. Nhưng để tư duy theo nguyên tắc, thì bạn phải “nghĩ theo các ví dụ”, vì vậy, đây là tiêu đề khơi gợi của tôi cho một chủ đề mà tôi rất quan tâm và bạn thực sự cần phải biết. Bạn cần biết cách suy nghĩ trong các ví dụ, vì vậy, chúng ta sẽ học trong cả một buổi. Và sau đó, chúng ta sẽ dùng nó để tiếp tục học cách định nghĩa các thuật ngữ, để tìm các thuật ngữ. Và nội dung này sẽ mất hai buổi học và sẽ rất thú vị. Sau đó, cuối cùng là chủ đề mà mọi người yêu thích: “Ngụy biện” - là những loại ngụy biện được định nghĩa bởi Ayn Rand, không phải là những ngụy biện truyền thống vô hại, như ngụy biện lập luận vòng quanh4 , ngụy biện tấn công cá nhân5 , ngụy biện viện đến quyền uy6 , ngụy biện lợi dụng cảm xúc7 . Đó là Aristotle đã định nghĩa chúng theo cách mà ông ấy đã làm với bản chất của phép tam đoạn luận. Đó là lý do tại sao ông ấy là cha đẻ của logic. Những cái gọi là “ngụy biện biến thể” đó đáng để nghiên cứu, nhưng chúng vốn thường được chấp nhận nên bạn chỉ cần biết:“Ồ, ngụy biện tấn công cá nhân, tấn công một người - không chứng minh ý kiến anh ta là sai.” Và sau đó bạn cần triển khai điều đó trong tranh luận nhưng đó không phải là vấn đề lớn. Vấn đề lớn là các khái niệm, vì vậy, đó là nội dung chương trình của chúng ta. Và hôm nay là buổi học lý thuyết với một câu hỏi nhỏ cần trả lời “Logic là gì?”, vậy, đây là bài tập đầu tiên của bạn, bài tập trên lớp: Chúng ta bắt đầu từ đâu? Chúng ta bắt đầu trả lời câu hỏi này từ đâu: “Logic là gì?”. Hãy tự dự đoán. Cho cả lớp biết bạn muốn nói gì về vấn đề: Logic là gì? Bắt đầu như thế nào?

Ai muốn xung phong? Bây giờ tôi cần một câu trả lời không hay.

Bạn cho tôi câu trả lời đúng, và cả lớp im ắng. Bạn có “câu trả lời không hay” à? Anh ấy bỏ tay xuống. Anh ấy có câu trả lời hay. Tôi có thể cho bạn câu trả lời không hay và nó hay hơn nhiều câu trả lời không hay khác. Bạn biết đó, giống như hay hơn câu này: “À, logic là một luồng khí nóng hoặc cái gì tương tự như vậy.” Không, câu trả lời không hay là bạn bắt đầu bằng: “Logic là nghệ thuật của việc xác định mà không gây mâu thuẫn.” Đó là câu trả lời dở. Được không? Câu trả lời không hay khác là gì? Có ai có câu trả lời khác không? “Logic là lẽ thường.” Bất kỳ logic nào cũng sẽ không hay. Điều đầu tiên bạn phải làm là đưa ra ví dụ, kiểu như “tư duy theo ví dụ”. Nếu không, nếu tôi nói với bạn “Restruction8 là gì? Bạn bắt đầu giải thích về restruction như thế nào?” Giả sử, tôi luôn nghĩ rằng nên có từ “restruction”. Có các từ “construction (sự xây dựng), destruction (sự phá hủy), instruction (sự truyền đạt)”, thì không nên có từ “restruction” sao? Nhưng mà không có từ này nên bạn không thể bắt đầu. Bạn nói “restruction” là một chữ uốn éo, ngệch ngoạc mà có...Bạn biết đó, bạn không thể định nghĩa nó vì không ai biết nó là gì, kể cả bạn, nên bạn phải có gợi ý nào đó về định nghĩa logic trước khi bạn tìm hiểu sâu hơn. Vì vậy, một số ví dụ về logic là gì? “Chà, trời mưa rồi; tôi nên mang một cây dù.” hoặc tôi đã có câu trả lời của mình – bài toán của tôi về kích thước căn phòng bằng không.”Điều đó không thể đúng. Nó không thể bằng không. Chúng ta đang ở trong phòng đó, hoặc tôi biết rằng”Lòng vị tha có nghĩa là hy sinh và tôi biết rằng “Chủ nghĩa xã hội hy sinh người giàu cho người nghèo”, vì vậy tôi đoán rằng “Chủ nghĩa xã hội là một hệ thống của lòng vị tha”, vì vậy, nó tạo ra mối liên hệ, đúng không? Trong suy nghĩ của bạn, ý tôi là chỉ một số ý tưởng thông thường ban đầu về logic. Và chúng ta có thể rút ra một ý gì đó về khái niệm như tôi vừa mới làm. Làm thế nào bạn có thể định nghĩa một khái niệm nếu bạn không biết nó là gì? Nếu bạn không biết khái niệm đề cập đến sự vật, khái niệm hoặc ý tưởng trừu tượng nào, nếu bạn không biết chúng đề cập đến điều gì, thì bạn không thể định nghĩa nó. Đó là logic. Được rồi, bây giờ bạn đã có ý tưởng sơ lược về logic là gì. Nó không cụ thể như “đập trứng ra làm hai và đánh đều”, không phải về “Đội Yankees thắng tối qua”, và tôi nói nó là kiểu suy luận và vân vân mà tôi vừa đề cập. Vì vậy, bây giờ chúng ta có thể đặt câu hỏi thực sự liên quan. Bạn hỏi vấn đề của Ayn Rand-những vấn đề khởi động lại hệ thống vì nếu bạn chỉ nói: “Được rồi, những thứ đó có điểm gì chung? Định nghĩa là gì nếu đó là những gì tôi đang nói?”, thì tất cả những gì bạn có (nếu bạn giống như hầu hết mọi người) là những gì người khác đã thiết lập sẵn vào đó. Bạn cần có một cái nhìn mới mẻ về thực tế, phải không? Và bạn đặt câu hỏi quyền năng của Ayn Rand: Cơ sở lập luận nào của thực tại làm nảy sinh nhu cầu về một điều như logic? Được rồi, tại sao chúng ta có một khái niệm để đại diện cho các loại hoạt động tinh thần đó? Chúng ta có thực sự cần một khái niệm như vậy không?”. Giống như câu hỏi bà ấy đã đặt ra đối với đạo đức: “Chúng ta có thực sự cần một khái niệm tốt và xấu không? Có lẽ đó là tất cả những điều cấm kỵ, một huyền thoại. Có lẽ chúng ta nên vứt nó đi. Đó là lý do tại sao tôi gọi nó là “khởi động lại, bắt đầu từ điểm xuất phát”. Chúng ta có cần cái này không?"Tôi biết những người đặt câu hỏi kiểu “Chúng có cần khái niệm đó không?” sẽ nói những gì. Vì vậy, bây giờ chúng ta đi vào trọng tâm của bài giảng lý thuyết này. Cơ sở lập luận nào đã làm nảy sinh nhu cầu logic? Đó là cho khái niệm logic và sử dụng logic.

Lập luận đầu tiên là tính ưu việt của hiện hữu và đây là nền tảng đầu tiên; bạn không thể trở lại xa hơn các tiên đề. Đây thực sự là đang bắt đầu từ điểm xuất phát. Về tính ưu việt của hiện hữu, sau đây là ý đơn giản: “Ước muốn và niềm tin không thay đổi sự thật”, vì nếu chúng thay đổi thì bạn không cần đến logic. Bạn nghĩ “Ồ, tôi đoán kích thước căn phòng này là 0”, thì nó biến thành 0, phải không? “Trời đang mưa nhưng tôi không muốn trời mưa”. Ồ, nhưng rõ ràng là mong muốn không xảy ra. Vì vậy, một trong những điều bạn vẫn cần phải suy nghĩ là “Sự thật không thay đổi để phù hợp với những gì bạn tin tưởng.”

Lập luận còn lại là “Ý chí tự do” bởi vì tính cốt yếu của hiện hữu là chân thật về mặt năng lực tri giác, phải không? Liếc mắt không tạo ra những sự vật nằm trong tầm mắt bạn; những sự vật kia đã ở đó sẵn và bạn nhận ra chúng. Nhưng năng lực tri giác là tất định nên bạn không cần hướng dẫn nào, không có khoa học logic về tri giác. Bạn biết là bạn chỉ phải mở mắt ra. Bạn có thể cần biết nơi nào để quan sát nhưng việc quan sát và nhận thấy khi bạn xoay đầu và khám phá là bản năng. Nhưng khi bạn nghĩ bạn có thể và bạn kiểm soát nó. Bạn phải chọn cách kiểm soát nó. Người ta không làm như thế. Người ta không chọn cách suy nghĩ. Họ không chọn cách đánh giá. Họ không chọn cách kích hoạt kiến thức có sẵn và họ không quyết định xem liệu ý tưởng đến với họ là đúng hay sai. Có một ví dụ đơn giản. Tôi sẽ trễ bài giảng nếu tôi cứ đưa ví dụ thế này. Tôi thường làm việc và một ý nghĩ xảy ra với tôi: “Tôi cần một chai soda khác. Tôi cần một ít khoai tây chiên.” Đúng không? Nếu tôi không làm gì cả, tôi sẽ đứng dậy và lấy soda và khoai tây chiên đó, nhưng tôi có quyền nói rằng: “Việc đó có đúng không?” và tôi nói: "Không, tôi không lấy. Không phải bây giờ. Đây không phải là lựa chọn đúng. Thứ này sẽ không hiệu quả với tôi.” Nhưng tôi không phải suy nghĩ nếu tôi không can thiệp, và bạn biết đó, đó là một suy nghĩ với một sự thôi thúc “Tôi nên lấy một ít soda. Tôi sẽ có được nó”, vì vậy “ý chí tự do” là sử dụng trí óc của bạn để đánh giá những gì xuất hiện và gửi câu hỏi xuống để lấy thông tin, không chỉ chờ nó xuất hiện trong tâm trí bạn. Được rồi, đó là một chủ đề lớn khác mà tôi trình bày trong bài giảng về tâm lý nhận thức luận. Bởi vì sự hiện hữu tồn tại độc lập với chúng ta, bởi vì chúng ta có một sự lựa chọn trong cách chúng ta nỗ lực hiểu nó, chúng ta không có kiến thức vô tận. Và bởi vì chúng ta bắt đầu từ nhận thức, chúng ta không thông suốt mọi sự - nghĩa là chúng ta không thức dậy và biết tất cả mọi thứ. Và chúng ta không thể không sai lầm; chúng ta có thể hiểu sai. Sự thiếu hiểu biết là có thể xảy ra; sai sót là điều có thể. Có rất nhiều điều chưa biết ngoài kia, và cũng có rất nhiều sai lầm, và bạn cần một phương cách để tránh xa khỏi nó hoặc thoát khỏi nó, hoặc từ sai lầm, từ sự thiếu hiểu biết đến những đầu sách hay. Logic là cái chúng ta tạo ra để định hướng chúng ta khỏi sự thiếu hiểu biết, hướng đến tri thức và tránh sai lầm, kiểm tra những gì chúng ta làm để đảm bảo chúng ta không mắc lỗi. Chúng ta có nhu cầu về “hướng dẫn nhận thức” và “logic”là một cái tên. Không phải kiểu logic là như thế; logic chưa tồn tại, vì vậy, hãy gọi nó là “phương pháp hướng dẫn tâm trí của chúng ta đến tri thức và tri thức đúng đắn, tri thức thực sự”. Chúng ta hãy gọi đó là “logic mà tôi chưa biết”. Đây chính xác là những gì Ayn Rand đã làm với đạo đức: chúng ta cần biết phải làm gì để tồn tại ở nơi chúng ta có một sự lựa chọn. Nếu chúng ta không làm, chúng ta sẽ chết, vì vậy, chúng ta cần biết cách hành động. Tôi hành động thế nào? Tôi nằm trên giường hay thức dậy? Tôi có đi làm hay không? Tôi có tranh luận với sếp hay không? Tôi có tiếp tục công việc này hay nhận một công việc mới? Tôi có mua căn nhà này hay không? Bạn cần hướng dẫn, không phải là câu trả lời có sẵn, mà là tìm cách trả lời bằng cách tham khảo quy chuẩn giá trị. Chúng ta hãy gọi đó là “đạo đức mà tôi chưa biết”; vì vậy, nó bắt đầu từ nhu cầu của ý thức thuộc về ý chí và đi đến logic trong vấn đề đạo đức và vấn đề còn lại.Vì vậy, logic chỉ đơn giản là những bước đi tinh thần đúng đắn để có được tri thức về thực tại và để biết rằng nó thực sự là tri thức về thực tại. Vậy những bước đó là gì? Bây giờ chúng ta đang đến với “Thế nào là logic?” Được rồi, chúng ta có thể thấy cái gì tạo ra nhu cầu về logic. Chúng ta cần có một cách để tránh sự thiếu hiểu biết, để có được tri thức và kiểm tra xem đó là tri thức, chứ không phải thứ giả mạo tri thức. Nhận biết thực tại cần những gì? Vâng, phép loại suy là một ý hay; nó không phải là chìa khóa, vương quốc Phép thuật, nhưng các phép loại suy rất hữu ích. Chúng giống như một cấu trúc khái niệm tạm thời mà bạn thực hiện. Tích luỹ kiến thức cũng giống như xây nhà. Con người không phải là người “toàn trí, toàn thức” không chỉ có ý là “à, chúng ta không biết tất cả mọi thứ”. Nó có nghĩa là như vậy. Chắc chắn rồi, nó có nghĩa là “Chúng ta không biết tất cả mọi thứ”, nhưng đó cũng là một cách để nói rằng “Chúng ta xây dựng kiến thức; chúng ta có được một chút kiến thức; nếu có thể, chúng ta làm cho mình phù hợp với cấu trúc hiện có”. Nếu nó mâu thuẫn với cấu trúc hiện tại của chúng ta, thì đó là một sai lầm, phải không? Nhưng kiến thức có được từng chút một, tích hợp vào cấu trúc; nó phát triển; nó bồi đắp theo thời gian; nó là một sự tiến bộ, tiến hoá. Chà, “tiến hoá” là một từ miêu tả không đúng. “Một cấu trúc đang phát triển”, và đó là lý do tại sao tôi lấy việc xây nhà làm ví dụ. Để xây dựng một ngôi nhà, bạn cần các vật liệu phù hợp. Các vật liệu phải được định vị phù hợp với ý nghĩa của nhau; vì vậy, bạn có cột dầm này và cột dầm này nữa và bạn sẽ không nối chúng như thế kia hoặc cách khác. Bạn sẽ nối chúng như thế này để có được cấu trúc bạn muốn, phải không? Và chúng phải được nối chắc chắn, không phải bằng kẹo cao su, không phải bằng một cây đinh mà phải thực sự kết nối chặt chẽ với nhau. Logic là như thế. Bạn cần các vật liệu phù hợp là kiến thức đã có từ trước. Đó là những chất liệu của bạn. Bây giờ kiến thức đã có từ trước bao gồm và bắt đầu bằng việc quan sát thông qua các giác quan của bạn. Vì vậy, tất cả quay trở lại bắt đầu bằng các giác quan của bạn - đó là chất liệu của bạn, nhưng sau đó bạn đã học được một số điều kể từ khi bạn được sinh ra và đó là những chất liệu để tiếp tục. Vì vậy, kiến thức được xây dựng trên kiến thức; một số tài liệu bắt đầu bằng nhận thức và bạn phải định vị chúng khớp với nhau. Bây giờ, tôi tự hỏi mình “Điều đó có nghĩa là gì về mặt logic?” Và sau đó tôi nghĩ ra rằng “một trong số đó được so sánh về tính thiết yếu. Vì vậy, bạn đừng so sánh “Bern Bernie Sanders đã nói lớn tiếng” với “Ayn Rand đã nói lớn tiếng”; vì vậy, các trường hợp này khá giống nhau; bạn so sánh chúng theo một đặc điểm cơ bản. Chúng ta sẽ tìm hiểu thêm về điều đó; nó có ý khác nữa, nhưng nó vẫn có ý thể hiện phép loại suy. Bạn không thể lấy một mảng kiến thức bất kỳ nào đó đưa vào mảng kiến thức khác. Bạn phải tìm nơi chúng có mối liên hệ và sau đó, bạn phải kết nối chúng một cách chặt chẽ, việc này về mặt kỹ thuật được gọi là “tích hợp”. Các mục kiến thức phải được tích hợp và phương tiện tích hợp rất thú vị. Đó là nhận thức rõ ràng về một cái gì đó, phải không? Đó là nhận thức rõ ràng. Các phương tiện tích hợp chỉ đơn giản là ý thức, chỉ đơn giản là tất cả của “một trong số nhiều”, về “sự giống nhau giữa sự khác biệt”. “Sự giống nhau giữa những cái khác nhau” và điều đó có nghĩa gì? Những gì chúng ta nhận được từ điều này là logic. Tôi sẽ nói cho bạn biết ý nghĩa của nó trong chốc lát nữa, nhưng tóm lại là “Logic là một tập hợp các quy trình tích hợp để xây dựng kiến thức và xác minh rằng người ta đã làm đúng như vậy.” Đó là một công cụ tích hợp, xây dựng công cụ kết hợp, kết nối, hàn gắn kiến thức mới với kiến thức cũ bằng cách nắm bắt “sự giống nhau giữa sự khác biệt”.

Bây giờ hãy trở về cùng với cấp bậc này của chúng ta gồm “suy luận, mệnh đề và khái niệm” để xem “sự giống nhau giữa sự khác biệt” nghĩa là gì trong từng trường hợp. Suy luận thực sự là một trường hợp thú vị. Tôi sẽ lấy “diễn dịch” làm ví dụ vì nó dễ giải thích và dễ hiểu hơn. “Suy luận diễn dịch” hoàn toàn dựa trên “sự giống nhau giữa sự khác biệt”. Có 2 tiền đề nối với nhau bởi “cái gọi là từ nối” như: S là M, M là P; do đó, S là P. Vì rằng M đã được tô đậm–đó là từ nối. S là chủ từ; P là vị từ; M là từ nối. Nên cái chúng ta thực sự có là bạn nối S với M; bạn nối M với P; và sau đó bạn nói “Ồ, S có mối liên hệ với P thông qua M.” Nên nó chỉ có ý nghĩa nếu từ nối ở tiền đề đầu tiên giống tiền đề thứ hai, nên nó nối bằng sự giống nhau “từ nối M ở giữa, khá đơn giản. Aristotle đã khám phá ra điều đó.

Mệnh đề trong đồng nhất mệnh đề. Mệnh đề là một câu nói lên một điều. Bạn biết đấy, S là P: “ Socrates là phàm nhân”; “Bục giảng làm bằng gỗ”. Các khái niệm tương tự bao gồm các tham chiếu khác nhau. Tôi nói là “ Bàn bằng gỗ” không có ý nghĩa gì trừ khi tôi có khái niệm “gỗ” tượng trưng cho vật liệu và cái này và cái kia và cái khác trong cây và vân vân.“Socrates là phàm nhân” không có ý nghĩa gì trừ khi tôi nói rằng “Socrates giống như con chó mà đã chết”; giống như cái cây đã chết đó; một ngày nào đó Socrates sẽ chết như chúng. Nếu bạn không biết về bất kỳ trường hợp tử vong nào khác, bạn chưa có khái niệm này, bạn không thể đưa ra phán đoán này. Vì vậy, “đồng nhất mệnh đề” hoạt động vì bạn có một nhóm những thứ tương tự được khái niệm hóa theo chữ P của bạn và bạn nói là “Hey, điều này đi với chữ M; nó không giống nhưng nó thuộc về nhóm đó; nó giống như chữ M trong một khía cạnh nào đó.” Vì vậy, để đi vào chi tiết hơn một chút và bạn có thể thấy buồn ngủ trong phần này nếu bạn không thích thú. “S là P” có nghĩa là “S tích hợp với những thứ khác trong nhóm P”; hoặc “về mặt thuật ngữ, S là một đơn vị của P”- một thuật ngữ trong chủ nghĩa khách quan; do đó, hãy áp dụng cho S những gì bạn biết về P. Và đó là lý thuyết về chức năng của các mệnh đề - tôi đã trình bày trong loạt bài giảng logic mới nhất của mình và trong sách của tôi- rằng chức năng của một mệnh đề là áp dụng kiến thức bạn có được từ các trường hợp khác cho trường hợp mới này, do đó, nó là sự giống nhau trong sự khác biệt có thể thực hiện được và có giá trị - một mệnh đề cho bạn biết ý nghĩa một điều nào đó.

Bây giờ việc hình thành khái niệm thậm chí còn chuyên sâu hơn nên tôi sẽ không đi sâu vào nó, nhưng lý thuyết khách quan – sự phát hiện mang tính đột phá của Ayn Rand - là bạn có thể tích hợp sự vật cụ thể có cùng đặc điểm nhận dạng trong cách đo lường khác nhau: “một trong nhiều đặc điểm” là một đặc điểm. Cụm từ “rất xanh” bao gồm tất cả các sắc độ khác nhau của màu xanh có các bước sóng ánh sáng khác nhau; do đó, đơn vị đo chiều dài của bước sóng ánh sáng khác nhau. Nhưng tất cả chúng đều nằm trong dải màu xanh; chúng đều có cùng đặc điểm.

Vậy, đó là “sự giống nhau trong sự khác biệt” và có một điều nữa là chúng ta cần tóm tắt lại sự hiểu biết của mình về “logic là gì?” và đó là tiên đề, và điều này quen thuộc hơn; đây đại khái là Aristotle phiên bản cao. Aristotle đã xác định nguyên tắc cơ bản của sự tồn tại là luật đồng nhất. Bấy giờ, ông ấy chưa bao giờ đề cập đến luật đồng nhất trong tài liệu của mình, nhưng ông ấy có đề cập đến một quy luật như thế, và ông có được ý tiếp theo (không, không phải là ý tiếp theo trên trình chiếu này), đó là “A là A” mà ông chưa bao giờ nói đến. Đó là một chàng trai tên - chà, tất cả các bạn đều biết tên anh ta, phải không? Tất nhiên là Antonio's Andreae. Bấy giờ, một số nhà logic học thời trung cổ vô danh đã nghĩ ra công thức “A là A”. Nó không phải là do Aristotle nhưng nó thể hiện điều cốt lõi của những gì Aristotle hướng đến. Logic liên quan đến ý nghĩa của nhận thức, ý nghĩa của định luật đồng nhất và Aristotle đã xác định rõ ràng và ca ngợi và cho là nguyên tắc chắc chắn nhất trong tất cả nguyên tắc trong tác phẩm Siêu Hình Học Books Gamma. Luật phi mâu thuẫn “A không phải là không A”. Ông sử dụng công thức A, chứ không dùng công thức này.

Có một luật khác, thường được dạy; nó được gọi là Luật Bài Trung9 - nghĩa là A hoặc không A; nó không thể vừa là A, vừa không phải là A. Và tôi phát hiện ra rằng đó là một hệ quả của Luật phi mâu thuẫn 10, và nó thực sự nói rằng “một vật không thể vừa khác với một thứ gì đó và không khác với một thứ tương tự”. Đó sẽ là một mâu thuẫn: Nó khác với nó và nó không khác biệt với nó. Vì vậy, nếu nó là “không-A”, thì nó khác với A; khác với “khác A” là A. Giờ, chúng ta đã đưa ra định nghĩa về logic và điều này thật lôi cuốn. Vì vậy, cuối cùng, chúng ta đã đến đoạn mà tôi nói là câu trả lời sai để bắt đầu bài học, và bây giờ có lẽ bạn thấy tại sao: “Logic là nghệ thuật xác định phi mâu thuẫn.” 

Trong lúc chuẩn bị bài, tôi nghĩ ra khoảng 3 hoặc 4 hoặc 5 hoặc 10 định nghĩa riêng. Và cuối cùng tôi quay về, bạn biết đó, tôi không thoát khỏi định nghĩa đó. Tôi đã rất ngạc nhiên vì tôi đã luôn nghĩ nó hơi..., bạn biết đó, được trích từ cuốn tiểu thuyết mà nó hơi không chính thức và vắn tắt. Nhưng sau khi tôi thực sự hiểu nó, tôi nhận ra nó đã được xác định rõ ràng. Chúng ta sẽ xem nó có nghĩa là gì. Tại sao bà ấy nói “nghệ thuật”? Vì nó là phương pháp liên quan đến lựa chọn và phán xét – không phải là phương pháp máy móc, phương pháp algorit11 – một phương pháp liên quan đến lựa chọn và phán xét, và đó là cách xác định, cũng là sự khám phá ra tính đồng nhất. Đó chính là ý nghĩa của việc xác định, đúng không? Vậy, đó chính là sự khám phá ra sự vật là gì bằng phương pháp không máy móc hay không thuật giải và/hoặc không tất định nhưng nó liên quan đến việc phán xét, cách sử dụng tâm trí và do đó có thể tham khảo các nguyên tắc trong đó. Và bản chất của nó là bằng “sự tích hợp” nghĩa là tìm ra “những gì tương đồng trong sự khác biệt” mà làm nhận thức của chúng ta rõ ràng như “Này, đây là màu xanh mặc dù nó là một màu xanh khác, vì vậy, tôi sẽ gọi nó là màu xanh và áp dụng kiến thức về màu xanh của mình vào nó; chẳng hạn, nếu tôi chiếu đèn vàng vào nó, nó sẽ có màu đen và tôi biết điều đó từ những màu xanh khác.”

Đây là phát biểu của Ayn Rand, hiệu quả ở nhiều cấp độ mà đỉnh cao là định nghĩa rằng: “Tất cả suy nghĩ là một quá trình xác định và tích hợp. Con người ... học cách xác định một đối tượng nhận thức như một cái bàn; anh ta biết rằng cái bàn được làm từ gỗ; anh ta học được rằng gỗ bao gồm các tế bào, rằng các tế bào bao gồm các phân tử, rằng các phân tử bao gồm các nguyên tử. Tất cả thông qua quá trình này, công việc của tâm trí anh ta bao gồm các câu trả lời cho một câu hỏi duy nhất: Nó là gì?” Nói cách khác, bản thể của nó là gì? “Phương tiện của anh ta để thiết lập sự thật cho câu trả lời của anh ta là logic, và logic dựa trên tiền đề rằng sự tồn tại hiện hữu” (và chúng ta thấy nó như thế nào: Ước muốn không tự tạo ra; bạn có thể không muốn nó ở đó nhưng nó ở đó. “Logic là nghệ thuật của việc xác định mà không gây mâu thuẫn”- câu này trong bài diễn văn của Galt12 và quyển bìa cứng trang 1016. Bây giờ tôi sẽ đi đến phần này vì mọi người thích thú với tiền đề, và tôi cần cụ thể hoá nó. Tôi sẽ trình bày về tiền đề chi tiết hơn một chút, nhưng chúng ta bây giờ đã hiểu sơ lược logic là gì. Có 3 tiền đề truyền thống mặc dù tôi đã giảm còn hai: luật đồng nhất, luật phi mâu thuẫn, luật bài trung, và những gì chúng liên quan với nhau- và đây là phần nhỏ mà tôi đang trình bày cho bạn- là vẽ một đường phân cách trong một phạm vi nhất định giữa “một ĐIỀU” và “không phải ĐIỀU đó”. Đó là cách phân biệt nếu bạn biết lý thuyết về sự hình thành khái niệm của Ayn Rand: hình thành một khái niệm là phân biệt một vùng với một vùng tương phản và từ đó, mọi thứ nằm ngoài phạm vi của chúng, bạn vẽ một đường ranh- ở đây tôi gọi nó là “A” và “không phải A”, giống như “màu xanh” và “không phải màu xanh”, “lớn” và “không lớn”, “chủ nghĩa tư bản” và “không phải chủ nghĩa tư bản”. Đó là bối cảnh và thực sự đó là tất cả những điều mà tiền đề sẽ cho biết. Chúng sẽ cho biết chúng là gì. “A là A”: bạn không thể vừa ở “khu A”và “không phải khu A”; bạn không thể ở trong khu vực màu trắng và khu vực màu đen cùng một lúc; và bạn cũng không thể không thuộc khu vực nào cả. Hoặc bạn đang ở trong khu “A” và nếu bạn không ở trong đó, thì bạn “không phải là khu A” vì đó là ý nghĩa của “không phải là A”. “Không phải A” nghĩa là khác với “A”.

Bây giờ đó là một điểm quan trọng và bạn biết ai đã khám phá ra điều đó: Antonio? Không phải, một người được bạn bè biết đến với cái tên là “ông mập”- Plato. Plato có nghĩa là cái đĩa rộng; ông là một người đàn ông to lớn, vì vậy, người sáng lập triết học phương Tây được biết đến với cái tên là “ông mập”. Vì vậy, ông ấy, bạn biết đấy, một trong những điều thực sự tốt mà ông ấy đã làm trong số những điều rất xấu mà ông ấy đã làm là: ông ấy cho rằng: “Không phải A” nghĩa là “cái khác A”, nghĩa là khác với A; nó có nghĩa là “một thứ gì đó khác”. Và luật đồng nhất nói rằng “tồn tại” là “một thực thể”. Vậy nên “không phải là A” không phải là “không có”, “không tồn tại”; mà là một thực thể khác. Không phải xanh dương thì là xanh lá hay đỏ hay hồng hay trắng- không phải là không gì cả, thậm chí nếu nó không màu cũng có nghĩa là nó trong suốt, là một cái gì đó, phải không?

Nói “phi mâu thuẫn” có nghĩa là “một vật không thể là cái khác với nó”. Toàn bộ quan điểm về cách duy nhất mà bạn có thể tạo ra nhóm A từ khái niệm A là cho rằng “màu xanh dương là khác biệt”, “chủ nghĩa vị tha khác với chủ nghĩa vị kỷ”, “lực tác động khác với phản lực”. Nếu bạn không thấy được điều đó, bạn sẽ không có một khái niệm; nên, khái niệm bao gồm cả việc phân biệt. Vì vậy, một vật không thể theo một khái niệm giống với những gì mà từ đó nó được phân biệt.

Luật bài trung phát biểu rằng: “khác với A là một cái khác”, đây chính là điều tôi đề cập lúc nãy- “không phải A”. Đây là điều mà Plato khám phá ra, và rất rất quan trọng. Vì vậy, để tôi tóm lại ý này và đồng hồ của tôi không chắc cho tôi thời gian chính xác, nhưng chúng ta đang đến phần mà chúng ta có thể đặt câu hỏi.

“Những đóng góp của Aristotle so với đóng góp của Ayn Rand”. Trước đó, tôi đã viết “Những đóng góp của Aristotle so với Ayn Rand”- hãy đợi một phút. Hai câu này giống nhau; chỉ là họ đã có những đóng góp khác nhau nên tôi đã để từ “của” ở đó.Tôi sẽ phân biệt những đóng góp của Aristotle từ đóng góp của Ayn Rand.

Aristotle đóng góp phần siêu hình học; Aristotle đã đóng góp: “Sự vật là chính nó và không là những gì chúng không phải” - luật phi mâu thuẫn. Ông cũng đề cập những gì bạn nên làm, như: đừng mâu thuẫn với bản thân vì thực tế không phải là điều bạn đang cố gắng biết. “Tôi đang cố gắng hiểu về chính trị”, đừng nói rằng: “Chúng ta cần tự do và khủng bố”, “Làm cho nước Mỹ vĩ đại trở lại và áp đặt kiểm soát”. Bạn không thể kết hợp những thứ mâu thuẫn như vậy, vì vậy, đó là trường phái Aristotle. Những gì Ayn Rand đóng góp là một cấp độ hoàn toàn khác. Tất nhiên, bà ấy đã chấp nhận và ca ngợi tận mây xanh những đóng góp của Aristotle. Những gì Ayn Rand đóng góp là những sự thật tương tự mà chúng ta nói về “thế giới bên ngoài áp dụng cho tâm trí của chúng ta”. Tâm trí của chúng ta là một cái gì đó; tâm trí của chúng ta không thể có những ý tưởng trái ngược nhau - không phải là “không nên”; mà là tâm trí của chúng ta “không thể có” những ý tưởng trái ngược nhau. Bạn hoặc phải đưa ra quyết định hoặc không- chỉ “hoặc/hoặc” thôi. Hãy xem nhân vật James Taggart13 ngay từ đầu, cảnh đầu tiên trong tác phẩm Atlas, “Chúng ta sẽ không sử dụng đường ray kim loại Rearden chứ? Tôi chưa nói điều đó. Vậy, chúng ta sẽ sử dụng chúng? Tôi cũng không nói vậy”. Đó là bản chất của cuộc đối thoại trong cảnh đầu tiên đó. Anh ta đang tránh né trong ý thức, né tránh nhìn nhận quy luật Bài Trung.

Tính đồng nhất của ý thức là gì? Người học Chủ nghĩa khách quan đã đọc phần giới thiệu về nhận thức luận của Chủ nghĩa khách quan sẽ hiểu được điều này. Vâng, ý thức có tính đồng nhất và chúng ta phải xem xét tính chất này, nhưng nó là gì? Tính đồng nhất của ý thức là gì? Nó ảnh hưởng lớn đến logic. Ý tôi là, có nhiều điều về tính đồng nhất của ý thức, ví dụ như một hành động. Nhưng điều gì về tính đồng nhất của ý thức có tầm quan trọng đối với chúng ta- những nhà tư tưởng- mà chúng ta phải xem như kim chỉ nam cho mình, mà Ayn Rand đã khám phá?

Có 2 yếu tố. Thật ra là có 3 nhưng một trong số đó tôi đã đề cập trước đó – đó là ý chí tự do. Đó là một phần của tính đồng nhất của ý thức nhưng đó chỉ có ý nghĩa là chúng ta cần sự hướng dẫn nào đó. Hai yếu tố còn lại hướng dẫn chúng ta gồm: một là Aristotle nhìn nhận nhưng không thực sự hoàn toàn hoàn thiện nó trong nhận thức luận của mình, hoặc nếu ông ấy có thì ông cũng không thể hiện rõ để chúng ta có được thông điệp mạnh mẽ. “Nhận thức là nền tảng”- giờ, Aristotle cho rằng như thế, và điều này quan trọng, nhưng Ayn Rand thực sự nhấn mạnh nó; và một yếu tố khác mà Ayn Rand gọi là “giới hạn nhận thức luận 14 (hay nhận thức kiểu quạ)”. Bạn chỉ có thể giữ một vài đơn vị, ít hơn bảy, chắc chắn là ít hơn tám đơn vị, trong ý thức tại một thời điểm, trong nhận thức trung tâm tại một thời điểm.

Vì vậy, nếu tôi nói bảy một hai, tôi đã nói gì? Được rồi, nếu tôi nói “chín bốn ba sáu không chín năm hai một bảy tám bốn ba bảy hai một sáu sáu năm chín tám, tôi đã nói gì? Rất nhiều con số, vâng, nhiều số. Đó là cách mà lũ quạ phản ứng. Vậy thì, điều đó quay trở lại một câu chuyện trong tạp chí “Nature”, cũng là tạp chí ngày nay trên Science Nature. Có một câu chuyện về những con quạ mà bạn có thể hỏi trong phần câu hỏi hoặc đọc trong ITOE (Giới thiệu về nhận thức luận khách quan). Đó là một câu chuyện thú vị về năng lực tinh thần của loài quạ, và điều tương tự cũng xảy ra với con người nhưng chúng ta có khả năng vượt qua giới hạn “con quạ của chúng ta” bằng cách đúc kết thành các khái niệm, và đó là toàn bộ bí mật của những điều tạo nên con người -“có tính người, duy lý, hợp lý, năng suất, sáng tạo, tự nhận thức, vv.”- là chúng ta có khả năng đúc kết nhiều thành một. Vì vậy, chúng ta có thể có khái niệm số thay vì chỉ nhìn thấy sự khác biệt giữa hai ngón tay và ba ngón tay; chúng ta có thể đếm chúng và tất nhiên là tất cả phép toán; và mỗi từ tôi nói là một khái niệm cô đọng rất nhiều kiến thức.

Vì vậy, “giới hạn nhận thức luận” (các giới hạn và cách bạn phải nhận ra chúng, và cách bạn phải trở nên tiết kiệm) hiệu quả đáng kinh ngạc. Đó không phải là một thực tế chưa biết. Các nhà tâm lý học nhận ra điều gì đó trong lĩnh vực này, rằng có giới hạn về năng lực nhận thức trên mỗi đơn vị thời gian, nhưng chỉ Ayn Rand nắm được ý nghĩa cơ bản này đối với “mọi thứ mà con người làm và là”. Chúng ta sẽ không thể đi sâu vào mọi thứ về ý đó, nhưng một ngụ ý là tôi không thể tiếp tục trình bày mãi. Tôi sẽ làm “con quạ của bạn” quá tải; bạn không thể tiếp thu tất cả vào đầu.

Vì vậy, bây giờ chúng ta đã sẵn sàng kết thúc buổi học này bằng một bài tập về nhà cho buổi tiếp theo. Buổi tiếp theo là “tư duy theo các ví dụ”, và tôi muốn bạn, tôi sẽ cho bạn hai chủ đề, tôi muốn bạn đến lớp có sẵn các ví dụ về chúng và tôi sẽ hỏi bạn. Đầu tiên là lối nói lập lờ. Bây giờ nếu bạn không biết lối nói lập lờ là gì - đó là một ngụy biện logic- thì bạn không thể đưa ra ví dụ về nó. Nhưng nếu bạn biết nó là gì, thì hãy đưa ra một số ví dụ về nó; hai ví dụ là đủ, ba thì tốt hơn. Đó là chủ đề đơn giản. Sau đây là một chủ đề khó hơn – “triết học quyết định tiến trình của lịch sử.” Hãy cố gắng đưa ra một số ví dụ về điều đó và cái đầu tiên xuất hiện trong đầu bạn sẽ đến từ Ayn Rand và chủ nghĩa khách quan. Không còn nghi ngờ gì nữa. Không sao, hãy dùng nó nhưng sau đó cố gắng nghĩ ra vài ví dụ khác mà bạn chưa từng nghe, ví dụ mới mẻ của bạn. Vì vậy, đó là trong bài học thứ nhất và tôi đã sẵn sàng cho câu hỏi trong mười phút chúng ta có.

Có một micro để mọi người đến và đặt câu hỏi. Bây giờ một câu hỏi mà bạn có thể hỏi tôi là, “Ông sẽ nói gì về việc cắt bớt giờ giảng?”. Đó là một câu hỏi tuyệt vời mà tôi có - một điều thú vị, khá thú vị để nói. Mời Al.

Hỏi (H): Câu hỏi của tôi là về một trong những tam đoạn luận cổ điển mà ông đã đề cập đến “Tất cả mọi người đều phải chết. Socrates là người; do đó, Socrates sẽ chết.” Và tôi chưa rõ về việc tam đoạn luận đó bổ sung điều gì vào tri thức của tôi, nếu có. Nếu tôi đã biết nó...

Harry Binswanger (HB): Ồ, được rồi, đó là một câu hỏi thú vị, hãy tiếp tục và nói hết câu” nếu bạn đã biết ...”

H: Tôi đã biết “Ai rồi cũng chết”. Tôi biết rằng Socrates cũng sẽ chết. Tôi sẽ không tự hỏi về Socrates, thậm chí nếu tôi nhìn thấy tóc ông ấy chuyển sang màu muối tiêu và đa số mọi người sống đến 90 tuổi, ông ấy sống đến 90. Tôi sẽ không tự hỏi “Socrates có chết không?”

HB: Được rồi, mọi người có nghe câu hỏi đó không vì đó là một câu hỏi xuất sắc. Và đó là thảo luận về lịch sử của logic. Tiền đề “Ai rồi cũng chết” đã bao gồm Socrates, vì vậy sẽ không mang tin tức gì cho bạn khi bạn nói rằng “Vâng, Socrates là một con người; do đó, ông ta sẽ chết”, nhưng nó là tin tức với bạn nếu bạn chưa bao giờ có suy nghĩ đó trước đây. Đây là sự khác biệt giữa hàm ngôn và hiển ngôn. Bạn biết điều đó thông qua hàm ý nhưng bạn phải tự rút ra hàm ý đó; nó không có trong ý thức trừ khi nó đi vào ý thức. Vì vậy, tôi muốn nói là bạn có thể xem xét bất kỳ phép tính nào bạn phải thực hiện “27 cộng 1403 là bao nhiêu?” Vâng, bạn biết rồi. Kết quả hàm ẩn trong câu hỏi, không có việc gì mới phải làm, nhưng bạn phải tính toán để tìm ra nó ngay cả khi nó đã có, và nó có hàm ẩn theo cách hiểu các khái niệm của bạn “1401 và 23”, vì vậy, bạn phải làm cho nó rõ ràng và đó là ý nghĩa của diễn dịch. Diễn dịch là giải thích. Từ này có lẽ nên là “giải thích” hoặc “được giải thích rõ ràng” nhưng họ gọi đó là “sự giải thích” - làm cho rõ ràng những gì ẩn ý. Có một ví dụ được đưa ra trong một bối cảnh logic đáng nghe: câu chuyện về việc làm cho một điều ẩn ý trở nên rõ ràng mà có thể là tin tức gây sốc.

Vị linh mục sắp giới thiệu một người nổi tiếng từ một khu vực lân cận và người này đến trễ - cái người sẽ nói trước khán giả. Và người mà sắp được giới thiệu đã muộn, vì vậy, để lấp thời gian trống, vị linh mục nói rằng “ông Jenkins tôi đã biết từ lâu”. Không, đó không phải là cách ông ấy kể. Để lấp thời gian trống, ông ấy nói: “Để tôi kể cho bạn nghe câu chuyện về trải nghiệm của tôi” - Tôi có thể đã phá hỏng câu chuyện cười; Đó không phải là chuyện cười – “Để tôi kể cho bạn nghe một câu chuyện hay trong đời tôi. Tôi đã từng làm việc này, việc kia và trong buổi xưng tội đầu tiên của tôi, người đầu tiên khi tôi bắt đầu nhận xưng tội nói với tôi rằng anh ta đã giết người, và tôi không biết phải làm gì. Tôi không thể, tôi không thể, bạn biết đấy, vi phạm lời thề của tôi và giao anh ta cho cảnh sát. Đó là tình huống khó xử kinh khủng. Ồ, tôi thấy ông Jenkins đã đến, đến đây nào và ông Jenkins là Cha Xứ nhưng có thể không nhớ nhưng tôi là người xưng tội đầu tiên của ông. Ok, vậy buổi “xưng tội đầu tiên của tôi” đã thú nhận tội giết người; “Tôi là người xưng tội đầu tiên của ông ấy”. Kết luận “Tôi là một kẻ giết người”, một tin tức sốc mà mặc dù nó hàm ẩn, nó cần phải được làm rõ ràng.

Nhưng Chúa ơi, toàn bộ cuộc đấu tranh trong cuộc sống là kích hoạt những điều rõ ràng trong nhận thức mà bạn biết nhưng chưa làm cho nó rõ ràng. "Ôi chúa ơi. Tôi trễ hẹn rồi.” Ý tôi là đó ví dụ đơn giản. Bạn đã biết điều đó rồi nhưng nó kích hoạt trong nhận thức của bạn. Hoặc giả sử bạn đang tranh cãi với ai đó và bạn muốn thuyết phục họ: chính phủ là một lực lượng; chính phủ là một khẩu súng. Bạn sẽ không nói với tôi bất cứ điều gì bạn chưa biết; bạn sẽ kích hoạt tri thức mà anh ta có, giống như sự khác biệt giữa “những gì chính phủ có thể làm với bạn” và “làm thế nào để họ có được vai trò của mình” - tuân theo hoặc chống lại bất kỳ tổ chức nào, như bạn ở trong một câu lạc bộ thể thao nếu bạn phá vỡ quy tắc của câu lạc bộ thể thao, điều gì xảy ra với bạn? Chà, họ ném bạn ra khỏi câu lạc bộ; họ nói những điều không hay về bạn trong các cuộc họp câu lạc bộ. Điều gì xảy ra nếu bạn vi phạm luật pháp của chính phủ? Ồ, bạn ngồi tù, nên nó không giống như “Vậy à? Tôi không biết bạn đã đi tù. Điều đó nghĩa là gì? Chuyện gì xảy ra ở đó?” hoặc “ý bạn là lệnh chống kỳ thị không thể khiến ai đó ngồi ghế điện? Tôi không biết điều đó.” Họ có tất cả kiến thức họ cần; họ chỉ không kết hợp nó lại với nhau trong nhận thức trung tâm; Vì vậy, tam đoạn luận, diễn dịch, giải thích là điều cốt yếu để khiến hành động của bạn, không khiến bạn, nhưng để bạn hành động theo tri thức của bạn, vì vậy một câu hỏi tuyệt vời, cảm ơn Al.

Al: Vâng

H: Ông đã đưa ra một sự tương đồng giữa tri thức và một ngôi nhà, và ông nói rằng khi xây dựng một ngôi nhà, điều bạn quan tâm là hình thức và chất liệu, về cơ bản là những gì nó được xây dựng và sau đó các phần khác nhau được kết hợp như thế nào.

HB: Bạn có thể hiểu theo cách đó.

H: Vâng, đúng rồi, câu hỏi của tôi là “Điều gì thúc đẩy cuộc thảo luận đó?” Khi tôi nghĩ về logic và tri thức nói chung, tôi nghĩ về rất nhiều điều khác nhau mà chúng ta có thể nói, về rất nhiều khía cạnh khác nhau của tri thức và logic mà chúng ta sẽ được tạo động lực để suy nghĩ. Điều gì thúc đẩy sự nhận dạng cụ thể đó từ phía ông.

HB: Một câu hỏi hay. Điều đặc biệt đối với sự hiểu biết logic của Chủ nghĩa khách quan là vai trò của ngữ cảnh và hệ thống phân cấp. Được rồi, đó không phải là tam đoạn luận, và có những điều khác về các khái niệm và đề xuất mà những người khác, bạn biết đó, mọi người đều biết. Ví dụ, nếu bạn đọc một cuốn sách giáo khoa về logic, sẽ có một chương về định nghĩa. Nó sẽ tệ hại nhưng họ, bạn biết đấy, họ hiểu giá trị của việc xác định một thuật ngữ, đại loại vậy. Nhưng ý tưởng rằng có một hệ thống tri thức và bạn phải tuân theo, đó là tòa nhà - Ý tôi là, bạn không thể xây dựng tầng thứ ba trước khi bạn đặt nền móng. Ý tưởng về bối cảnh- bối cảnh mà bạn phải xem xét đến mọi thứ bạn biết, không chỉ hai ý nhỏ bạn có trong đầu vào khoảnh khắc nào đó- thì không thể được hiểu ngầm. Vì vậy, sự tương đồng với “việc xây dựng một ngôi nhà”, thực sự thay đổi quan điểm của bạn về logic từ... - chà, đó là một sự lạm dụng biểu tượng - để nó tạo ra một sản phẩm, như sản xuất một thứ tích hợp mà bạn có thể sử dụng. Đó là thêm vào cấu trúc hiện có, từng bước theo cách bạn không thể vi phạm hoặc ngược lại bạn có một mớ rác. Vì vậy, nó là một sự tương tự rất hữu ích và đó là những gì thúc đẩy. Cảm ơn các bạn.

Nguồn: ReasonVN

Dịch giả:
Reason Việt Nam