.png)
Những luận cương liên bang (Phần 4)
I. TƯ TƯỞNG VỀ MỘT QUỐC GIA MỚI
2. Sự cần thiết có một Chính phủ có uy quyền để chỉ huy
HAMILTON
… Những mục đích chính thể thành lập liên bang là: phòng thủ chung cho tất cả các tiểu bang trong liên bang, bảo vệ hòa bình chung, ngăn ngừa nội loạn cũng như chống ngoại xâm, điều chỉnh thương mại với ngoại quốc và giữa các tiểu bang khác nhau, điều khiển những cuộc bang giao cả về chính trị lẫn thương mại với ngoại quốc.
Những quyền lực cần thiết cho công cuộc phòng thủ chung là: thành lập quân đội, chế tạo và vũ trang một hạm đội, quy định hành chính, chỉ huy tác chiến và tổ chức quân nhu cho lục và hải quân. Những quyền lực đó cần phải được tạo lập không có hạn chế bởi vì không thể tiên đoán được hay giới định được phạm vi và tính chất của những nhu cầu cần thiết để thỏa mãn những nhu cầu đó. Những bối cảnh mà nền an ninh của quốc gia có thể lâm nguy có rất nhiều vì thế không nên quy định trong Hiến pháp những khoản hạn chế quyền lực có nhiệm vụ bảo vệ nền an ninh của quốc gia. Những quyền lực đó cần phải được tạo lập sao cho thích ứng với bất cứ một trường hợp nào và phải đặt dưới quyền điều khiển của những hội đồng có nhiệm vụ giám định công cuộc quốc phòng.
Đối với một người có một trí óc lành mạnh và không thành kiến, những sự thực vừa kể trên tự nó cũng đã biểu lộ được tính chất hợp lý của nó, giảng giải thêm chỉ làm cho vấn đề thêm rắc rối mà thôi. Có thể nói là những sự thực kể trên đều căn bản trên một sự thực mà ai cũng đều công nhận đó là: phương tiện phải thích hợp với mục đích, hay nói một cách khác, muốn tiến tới một mục đích thì phải có đủ phương tiện thích hợp.
Nếu hoàn cảnh nước ta đòi hỏi phải có một chính thể tổ hợp chứ không phải một Chính phủ đơn thuần, một Chính phủ liên bang chứ không phải một Chính phủ đơn nhất, vấn đề cốt yếu là phân định các mục tiêu, phân lập các quyền lực cho các bộ hoặc cho các cơ quan có nghiệp vụ thực hiện những mục tiêu đó. Liên bang sẽ có nhiệm vụ bảo vệ nền an ninh chung hay không? Hạm đội, quân đội và tài chính có cần thiết cho nhiệm vụ đó không? Nếu có thì Chính phủ liên bang phải có quyền lực ban bố những đạo luật và quy định những thủ tục có liên quan tới những phương tiện đó. Bằng một lý luận tương tự, Chính phủ cũng phải có quyền lực ban bố những đạo luật liên quan tới nền thương mại và với tất cả những vấn đề mà Chính phủ có trách nhiệm. Vấn đề xét xử công lý giữa những công dân thuộc một tiểu bang có phải là một vấn đề thuộc thẩm quyền bộ tư pháp của tiểu bang hay không? Nếu phải thì bộ tư pháp của tiểu bang phải có đủ quyền lực để thi hành nhiệm vụ đó. Trong mỗi trường hợp cần thiết, nếu không giao phó đầy đủ quyền lực để thực hiện nhiệm vụ tức là đã bất cẩn, đã không biết lo xa, đã giao phó đầy đủ quốc sự cho những cơ quan không có năng lực để điều hành chu đáo và có hiệu quả.
Cơ quan nào là cơ quan có thể hoạch định phương sách quốc phòng thích hợp nhất nếu không phải là cơ quan đã được giao phó trách nhiệm phòng vệ quốc gia? Cơ quan nào là cơ quan hiểu rõ vi phạm và tính chất khẩn trương của những mối nguy cơ đe doạ nền an ninh của quốc gia nếu không phải là cơ quan đại diện cho toàn quốc, cơ quan trung ương có đầy đủ tất cả các tin tức? Cơ quan nào là cơ quan hiểu rõ nhất về các quyết định thích hợp nếu không phải là cơ quan có trách nhiệm quyết định? Cơ quan nào là cơ quan độc nhất có thể có được những kế hoạch và những quyết định đồng nhất và toàn diện nếu không phải là cơ quan có phạm vi quyền hạn lan rộng toàn quốc? Nếu giao phó cho Chính phủ Trung ương nhiệm vụ bảo vệ an ninh toàn quốc nhưng lại đặt trong tay Chính phủ các tiểu bang những quyền lực cần thiết cho công cuộc quốc phòng thì liệu đó có phải là một sự mâu thuẫn trắng trợn hay không? Một cơ chế tổ chức như vậy cố nhiên sẽ đưa tới hậu quả là thiếu sự hợp tác giữa hai cơ quan, điều đó có đúng vậy không? Và kết quả có phải là quốc gia sẽ bị kiệt quệ, rối loạn, các khoản chi tiêu sẽ bị hao phí một cách vô lý và tăng thêm gấp bội cho mỗi địa phương của toàn quốc hay không? Chúng ta há đã chẳng trải qua những kinh nghiệm cụ thể đó trong cuộc cách mạng vừa qua của chúng ta hay sao?
Nhận xét vấn đề trong mọi khía cạnh sẽ làm cho chúng ta nhận định rõ ràng rằng nếu không giao phó cho chính phủ liên bang những quyền lực vô hạn để thi hành những nhiệm vụ mà chúng ta giao phó cho Chính phủ thì quả thật là vừa thiếu khôn ngoan lại vừa thiếu an toàn. Vấn đề này đáng để cho nhân dân quan tâm tới một cách thật sốt sắng và tỉ mỉ, ngõ hầu Chính phủ liên bang có thể có được đầy đủ những quyền hạn để bảo vệ an ninh toàn quốc. Nếu có những dự thảo (Hiến pháp) khác đề nghị để nhân dân biểu quyết, và nếu nhân dân nhận thấy những dự thảo đó không thỏa mãn được những điều kiện kể trên thì nhân dân hãy nên vứt bỏ những dự thảo đó đi. Một Chính phủ mà Hiến pháp không có quy định thích đáng để đảm nhận những quyền hạn mà một dân tộc tự do cần phải giao phó của một Chính phủ thì Chính phủ đó là một Chính phủ không thích hợp và không có hiệu lực để bảo vệ quyền lợi của quốc gia. Đó là kết luận của một lối suy luận hợp lý. Những người phản đối dự thảo của Hội nghị lập hiến hãy nên thu hẹp phạm vi biện luận của họ trong khuôn khổ dẫn chứng rằng cơ cấu của Chính phủ được đề nghị trong dự thảo Hiến pháp là một cơ cấu đáng hay không đáng nhận được lòng tin của nhân dân. Họ không nên đi ra ngoài vấn đề, hò hét ầm ĩ và ngụy biện về phạm vi của các quyền hạn đó không vượt qua giới hạn phạm vi những nhiệm vụ mà Chính phủ liên bang có trách nhiệm thi hành hay phạm vi bảo vệ những quyền lợi quốc gia mà Chính phủ liên bang có bổn phận đảm nhận. Nếu quả thật là, theo như lối lý luận của một vài ký giả của đối phương, sự khó khăn về vấn đề là ở bản chất của chính vấn đề, nghĩa là lãnh thổ quá rộng lớn của xứ sở không cho phép chúng ta thành lập một Chính phủ mà chúng ta có thể giao phó những quyền hạn quá rộng rãi thì nhất định chúng ta cần phải thành lập nhiều liên hiệp nhỏ riêng biệt. Nhưng dù sao thì chúng ta vẫn phải nhận thấy tính chất vô lý của chủ trương giao phó nhiệm vụ bảo vệ quyền lợi quốc gia cho một Chính phủ mà lại không chịu giao phó những quyền lực cần thiết để đảm nhận những nhiệm vụ đó. Chúng ta không thể dung hòa hai quan niệm trái ngược nhau và chúng ta hãy nên chọn lấy một giải pháp hợp lý…
Nguồn: Trích từ Ralph H.Gabriel (1954). Hamilton, Madison and Jay: On the Constitution. Đại học Yale, Hoa Kỳ. Được dịch và ấn hành bởi Việt Nam Khảo dịch xã (có trụ sở ở 61 Lê Văn Duyệt, Sài gòn) vào các năm 1959 và 1966 ở miền Nam Việt Nam, dưới tên gọi là “Luận về Hiến pháp Hoa Kỳ”.